[LIYE] Chap1: Nếu em không phải một giấc mơ

by Sumi

 
 
 
[IMG]
 
 
 
 

Sehun thọc sâu một tay vào túi quần, tay kia vẫn xoay vầng chiếc điện thoại. Mồ hôi vươn lại sau những giờ tập mệt nhoài làm áo cậu ướt sũng, tóc tai dính bết lại đến khó chịu. Nhưng giờ đây cậu không chú ý đến nó lắm bởi đầu óc đang bận hút theo cảnh hỗn loạn ở dưới kia. Một nhóm người bị bao vây tứ phía bởi máy quay, máy ảnh và fan. Ở giữa họ là một cô gái tóc chấm lưng màu hạt dẻ, mắt kính che nửa khuôn mặt xinh đẹp và nụ cười bất biến trên môi.

Một lúc sau, mắt Sehun trượt xuống chiếc điện thoại trên tay, nơi màn hình đang hiện lên một trang tin tức mới vừa được cập nhập cách đây và phút: ” Ca sĩ solo của SM lộ diện”

-o0o-

Tháng 6 này , Seoul bỗng nhiên có bão, nhưng bão của trời không bì được với bão của showbiz. Mùa hè là những ngày tháng của các dự án được các công ty lớn ấp ủ, và SM cũng không ngoại lệ.

Thông tin về việc công ty giải trí hàng đầu SM Entertainment chuẩn bị cho ra mắt một nữ ca sĩ solo gây chấn động. Xưa nay trong làng giải trí, ca sĩ solo thuộc dạng hiếm, bởi nếu muốn một mình làm chủ sân khấu thì bản thân ca sĩ ấy phải bản lĩnh và đa tài, nghệ sĩ solo của SM, công ty nổi tiếng với các nhóm nhạc hàng đầu đông thành viên lại càng hiếm hoi hơn. Báo chí công gắng moi tin, cư dâng mạng phỏng đoán, nhưng tuyệt nhiên không thể tìm ra một hình ảnh hay tin tức gì.

Ngày 20/6/2013, SM chính thức tung ảnh teaser đầu tiên.

Kris nghẹt thở khi nhìn bức ảnh của nữ ca sĩ solo tiếp theo của công ty. Là cô gái ấy, không thể lẫn được. 1 năm qua không thấy bóng dáng cô ấy trong công ty làm anh tưởng cô ấy không được nhận, cứ tưởng hình ảnh cô lúc đó chỉ là một giấc mơ, nhưng không ngờ…

-Cô ấy xinh nhỉ? – Tao vừa tẩy trang xong, nhìn bức ảnh và bình luận

-Showbiz thì ai mà chẳng xinh, nhưng cô ấy có nét lạ. – Lay chăm chú nhìn ảnh – Như thế rất dễ gây chú ý.

Cả nhóm bắt đầu chụm lại quanh cái iPad Kris đang cầm và bàn tán. Dường như ai cũng thắc mắc bởi lẽ chưa có ai gặp qua cô ấy bao giờ. Thực tập sinh trong công ty tuy nhiều nhưng rõ ràng đều là bạn bè của họ từ trước, hoặc nếu vào sau thì cũng đã vài lần gặp qua trong công ty chứ, đằng này…

-Ừm, mà chắc cũng phải làm trainee lâu lắm rồi mới có thể solo như thế nhỉ?

-Nghe bảo cô ấy chỉ mới làm thực tập sinh 1 năm thôi đấy! – Anh quản lý đang kiểm tra lịch trình cũng hóng hớt góp chuyện.

-1 năm á!!! Một năm mà có thể solo sao?

-Ừ, một năm cho cả việc luyện tập và học tiếng Hàn, nể chưa?

-Học tiếng Hàn? – Kris lần đầu lên tiếng – Thế cô ấy không phải người Hàn Quốc hả hyung?

-Nghe đâu cô ấy mang quốc tịch Pháp, nhưng gương mặt Á Đông thế kia thì có lẽ là con lai, còn nước nào thì hyung cũng chịu.

-…

-Mà mấy đứa cũng sắp về Hàn rồi, sắp được gặp cô ấy rồi đấy. Lúc ấy thì cứ việc hỏi cho đỡ tò mò – Anh quản lý châm chọc.

Nguyên hôm đó, chủ đề nói chuyện của EXO M chỉ về một cô gái chưa một lần gặp mặt. Ai cũng tò mò về cô ấy bởi lẽ cô ấy không những là nghệ sĩ solo hiếm hoi trong SM mà còn bởi vì gương mặt xinh đẹp ấn tượng kia khiến ai cũng muốn biết rằng, cô ấy ngoài đời là con người như thế nào. Mặc cho không khí ồn ào, Kris vẫn giữ im lặng suốt buổi, đoạn phim ngắn về ngày gặp gỡ đầu tiên được chiếu đi chiếu lại trong đầu anh.

 
 
-o0o-

Ngày 30/6, bài hát debut của Jun chính thức phát hành và tạo nên một cơn sốt. Giọng hát trong trẻo nhưng có những đoạn lên cao ấn tượng, gương mặt lạ, giai điệu country và phương thức PR của công ty làm album mới và Jun trở thành tâm điểm chú ý của mùa hè. Đặc biệt hơn ở album này đó là Jun tự sáng tác phần lớn các bài hát, chính vì thế mà cô được xem như một làn gió mới của âm nhạc, tự tạo nên cho mình sự khác biệt với mọi người.

-Có thật 5 trong số 7 bài trong album do chính cô sáng tác không? – 1 phóng viên đưa tay hỏi.

Bây giờ đang là lúc họp báo ra mắt của cô. Jun đơn độc một mình trên dãy bàn dài, sau lưng là tấm banner lớn chụp ảnh bìa của album, một cô gái tóc xoăn rối cầm chiếc đàn ghi-ta, miệng nở một nụ cười rất tươi.

-Vâng. Thật ra cũng phải nhờ đến nhiều nhạc sĩ ở công ty, vì những bài hát này trước đây được tôi sáng tác bằng tiếng Anh và tiếng Pháp, sau này học tiếng Hàn chưa lâu nên tôi cũng không thể tự mình chuyển lời hết được.

Jun kết thúc câu trả lời của mình bằng nụ cười chuyên nghiệp được dạy kĩ.

-Jun shi, cho hỏi cô là người nước nào?

-Tôi mang ¾ dòng máu Việt Nam, bà nội của tôi là người Việt và mẹ của tôi cũng thế. Nhưng cả gia đình đều ở Pháp từ rất lâu rồi!


..
.

Những câu hỏi cứ thế được đưa ra liên tục, như nổi tò mò của con người không bao giờ có điểm kết thúc. Cho đến khoảng 2 tiếng sau, khi anh Park đứng dậy tuyên bố buổi họp báo kết thúc, Jun mới thở ra mệt mỏi và lén dốc cạn chai nước suối vào cổ họng khô khốc của mình.

-Jun! Lần phỏng vấn đầu này em đã thấy rồi đấy, những câu hỏi của phóng viên thật không hề đơn giản, vì thế em cần phải học hỏi và rút kinh nghiệm nhiều cho những lần sau… – Quản lý Park nhắc nhở khi lên xe – Em là người mới, đừng để người ta ghét, dù không thích nhưng phóng viên và nghệ sĩ là hai bộ phận không thể tách rời, không có họ thì em cũng không thể nổi tiếng.

-Dạ – Jun ậm ờ cho qua chuyện, lướt mắt mình ra khỏi cửa xe ô-tô – Thế tiếp theo mình đi đâu hả oppa?

-Về công ty, hôm nay có khá đầy đủ các sunbae ở công ty để chuẩn bị cho album mùa hè chung, do được luyện tập riêng biệt nên em không quen biết nhiều, phải chào hỏi họ chứ.

Thịch.

Lời nói của anh Park làm tim cô nhói. Gặp các tiền bối, như thế là cô sẽ gặp lại cậu. Lòng bàn tay Jun bắt đầu rịn mồ hôi. Cô sát nó vào chiếc váy màu nude làm nó nhàu nhĩ ở gấu váy, lắc lắc đầu và lại thả ánh nhìn ra cửa sổ.

Ở ghế lái, anh quản lý quan sát cô bằng gương chiếu hậu, tự hỏi điều gì đang diễn ra trong đầu của cô gái kia. Anh đã chứng kiến nhiều đời nghệ sĩ, dù là nam hay nữ, trẻ hay già đều bật khóc lên ngay sau sân khấu của mình. Họ khóc vì đã chờ đợi quá lâu, khóc vì con đường phía trước còn dài, hoặc khóc chỉ vì họ đã kìm nén bản thân lâu quá rồi!

Nhưng Jun là một trường hợp đặc biệt lần đầu anh gặp. Cô debut với một tâm trạng lưng chừng, không cười không khóc, không vui không buồn. Cô đến nhà đài, chào hỏi một lượt rồi ngồi trong phòng đợi lướt web, sau đó lại lên sân khấu rồi lại chào hỏi lại và đi về. Giống như một tiền bối đang đi diễn như “chuyện thường ở huyện” chứ không phải một tân binh.

Tính cách cô quả thực quá khó để nắm bắt, một năm làm quản lý cho Jun với anh Park vẫn chưa đủ để hiểu được suy nghĩ của cô. Nhớ hồi trước, một người mới thực tập 1 năm mà được debut với tư cách solo chắc chắn sẽ không gây thiện cảm với các trainee khác, nhưng Jun không nhẫn nhịn các lời nói xấu và cạnh khóe của mọi người. Một lần anh chứng kiến cô đứng trước Yoo Mi, một thực tập sinh 4 năm của công ty ánh mắt kiên quyết pha lẫn thách thức và gằn giọng: “ Nếu cô ganh tị với tôi, cô chỉ là kẻ thất bại”. Còn chưa kể đến những lần cô ấy tập nhảy đến tối mịt, dù cho chân trầy xước và tóc bết mồ hôi nhưng vẫn lỳ lợm. Nhiều lúc anh cũng thắc mắc, rõ ràng lúc đầu cô ấy không mấy hứng thú với việc này, thậm chí còn không biết SM là gì, nhưng tại sao lại thay đổi như thế?

-o0o-

-“ Xin chào, chúng tôi là Super Juni—orr”

-“Xin chào, chúng tôi là SHINee tỏa sáng”

Jun nhớ đằng sau còn rất nhiều lời chào đồng thanh kiểu ấy, nếu như anh Park không huých nhẹ vào tay cô, chắc cô cứ đứng như trời trồng thế rồi. Ở đây ai cũng chào hỏi như thế sao ta?

-À vâng, xin chào, em là Jun ạ. – Jun cúi người 90 độ, một phép chào hỏi mà anh Park đã phải kiên nhẫn lắm mới khiến cô quen dùng được.

-Bọn anh làm em choáng hả? – Một anh trong số hàng nghìn “anh” đứng đấy lên tiếng hỏi – Anh là Leeteuk, leader của Super Junior.

-Dạ vâng chào anh, thật ra thì cũng hơi choáng một chút ạ – Jun thành thật.

-Không sao, không sao, từ từ sẽ quen – Teuk bật cười – Cố lên nhé! Giờ bọn anh vào thu âm trước rồi gặp lại em sau.

Nói rồi Teuk kéo cả đoàn lê la đi. Anh quản lý lại gọi Jun đi đến chỗ khác.

-Này này các cậu, chào hỏi nhau nào – Anh Park gọi với theo một nhóm người cũng đông không kém.

-Vâng vâng, nào nào xếp hàng…1,2,3 “We are one, xin chào chúng tôi là Exo K”.
Jun cúi chào lại rồi đưa mắt nhìn một lượt, ánh mắt cô khựng lại… ở cuối hàng bên kia…

-Chào em, anh là Suho, leader

-Anh là Chanyeol, happy virus của nhóm.

-Anh là Baekhyun

-Còn anh là D.O

-Tớ là Kai, chúng ta bằng tuổi đấy phải không?

-Vâng ạ – Jun mỉm cười, vẫn giữ cách dung kính ngữ, chưa thạo ngoại ngữ, tốt nhất là giữ một cách nói thôi để tránh bị tẩu hỏa. Ánh mắt Jun lướt về phía cuối hàng, chờ đợi…

-…

Đoạn giới thiệu bị rơi hụt ở sau, Kai huých nhẹ cánh tay Sehun – “Này, cậu sao thế”

-Chúng tớ… – Sehun lắp bắp, như đang quyết định một điều gì đó khó khăn.

-Xin chào, em là Jun, anh tên là gì ạ? – Jun cướp lời của Sehun.

-Oh…Oh Sehun.

-Rất vui được làm quen. – Ánh mắt Jun có điều gì đó mà Sehun không thể diễn tả được, cô lại định làm gì đây?

-Thế EXO M đâu? – Anh Park nhìn quanh, hỏi.

-Chắc họ gần về đến nơi rồi ạ.

Ở cách đấy không xa, trên xe đi về công ty, Kris vẫn im lặng trong khi các thành viên khác tiếp tục bàn tán về Jun. Cảm giác hồi hộp trong người khiến anh thấy buồn cười, từ trước đến giờ chưa bao giờ anh trải qua cảm giác này. Suy nghĩ về một cô gái nào đó anh chỉ gặp chưa đầy một phút vào 1 năm trước, một cô gái mà thậm chí đôi lúc anh tưởng cô ấy chỉ là mơ, hoặc chỉ là ảo ảnh. Cảm giác lúc này của anh phải gọi nó là gì đây?

—Kris’s POV—

Cô ấy đang đứng trước mặt, rõ ràng và thực hơn bao giờ hết. Lần đầu tiên tôi nhìn trực diện cô ấy, nước da ngăm ngăm, gương mặt thanh tú hết sức ngẫu hứng, đưa chiếc mũi lên cao và thả đôi mắt hờ hững. Đặc biệt nhất ở cô ấy có lẽ là đôi mắt ấy, đôi mắt đen dễ khiến đối phương thấy ma mị, ánh mắt sắt như con nhím cố xù lông bảo vệ mình.

-Đừng nhìn như thế chết người đấy. – Lay đứng bên cạnh tôi từ lúc nào, hướng mắt về Jun, cười cười.

– Anh đâu có nhìn cô ấy đâu.

-Không đánh mà khai nhé. – Lay ma mãnh – Em đâu có bảo anh nhìn cô ấy.

– Em…

– Sao, thích cô ấy rồi hả?

– Thích gì chứ, vừa mới gặp mà.

– Thế người ta gọi là tiếng sét ái tình đấy!

– Này Zhang Yixing. – Tôi ấp úng – Chỉ là trông cô ấy hơi đặc biệt nên anh mới nhìn thôi!

– Được rồi, cứ cho là thế đi. Mà anh có để ý không, ánh mắt cô ấy giống Tao lắm, như thôi miên ý.

-Ừ, đúng thế, hèn gì anh cứ thắc mắc ánh mắt ấy sao quen quen.

Lay gật gù bình luận thêm một hồi rồi mới quay sang tìm EXO K, câu chuyện rơi vào khoảng không.

—End Kris’s POV—

-Xiao Lu, khỏe không? – Sehun tiến đến chỗ Luhan và vỗ cái “bốp” sau vai anh.

– A…vừa rồi vẫn khỏe nhưng bị em đánh một phát lại đau rồi – Luhan suýt xoa và nói – Woa, lâu ngày không về Hàn nhớ thật!

-Lâu gì? Một tháng chớ mấy.

-Một tháng không lâu hả? Sao cứ thích bắt bẻ hyung thế nhỉ?

-Thích thế! – Sehun lè lưỡi trêu rồi cười phá lên.

Ở bên kia phòng, Jun chăm chú nhìn Sehun, cậu bạn của cô không đổi là bao, gương mặt, dáng người, cách nói chuyện, và nụ cười. 3 năm, 3 năm…

“ 3 năm rồi Oh Sehun, giờ tôi phải làm gì đây?”

End chap 1

Advertisements